Bệnh tật là một thành phần của cuộc sống. Theo quan điểm Phật giáo, cơ thể chúng ta là vô thường, – cơ thể ta đang thoái hóa từ từ, nhưng đôi khi bệnh tật làm cho tiến trình này trở nên nhanh hơn. Nếu không vậy, thì chúng ta đều bất tử và các ngành nghề trong lãnh vực y tế và mai táng bị phá sản. Theo quan điểm nhân quả, bệnh hoạn là những nghiệp quả do cái nhân mà ta đã tạo ra cho người khác từ đời trước. Ví dụ, một người có thể đã giết chết người khác trong một đời trước, và kiếp này, nạn nhân trở lại trả thù dưới hình thái của một con quỷ bệnh, chẳng hạn như con quỷ bệnh ung thư, để đòi lại món nợ đối với người đã giết nó từ kiếp trước mà nay đã tái sinh. Hơn nữa, bệnh tật còn là một hình thức giải quyết nợ nần. Khi nợ được hoàn trả đầy đủ, chúng ta lành bệnh. Ví dụ cảm lạnh là một biểu tượng cho các món nợ nhỏ mà người ta trả bằng cách phải chịu đựng tạm thời cơn đau của bệnh. Đây là hình thức chữa bệnh đầu tiên; chịu đựng cho đến khi hồi phục. Chúng ta có hai cách khác để đối phó với bệnh tật. Một cách mà ai cũng biết hết là tìm sự giúp đỡ. Chúng ta có thể được giúp đỡ từ các bác sĩ tây y, bác sĩ châm cứu, thầy lang, v.v… Thành phần thứ ba (thầy thuốc) xen vào can thiệp chuyện nợ nần giữa đôi bên cũng có thể giải thích bằng luật nhân quả. Thầy chữa bệnh can thiệp vào bệnh tật (nợ), và bằng cách giúp đỡ giải quyết món nợ (bệnh), phải gánh lấy một phần nợ mà tiêu biểu là bệnh tật. Ví dụ, một bệnh nhân ung thư được hóa trị, bệnh thuyên giảm, là do nhờ các chuyên gia y tế, vì vậy nhóm người này chính họ đã gánh lấy một phần khoản nợ ung thư đó. Những người chữa bệnh có xu hướng không phàn nàn khiếu nại bởi vì họ tin rằng họ đã được đền bù xứng đáng thay cho các rắc rối sau này của họ. Tuy nhiên, hầu hết đều không biết rằng sau này họ phải gánh lấy một phần nợ của bệnh nhân họ. Điểm quan trọng nữa cần phải hiểu là người bệnh, người mang nợ chính, thật sự cũng chịu thiệt hại dưới hình thức như phải trả tiền cho các dịch vụ y tế, tiền bảo hiểm sức khỏe, thuốc men, chi phí di chuyển, cũng như những đau đớn thể xác, đau khổ tinh thần, hoặc thiệt hại mất mát một phần thân thể mà họ phải chịu đựng hết phần còn lại của cuộc đời họ. Đôi khi, kỷ thuật chữa bệnh có giới hạn, do đó, khoản nợ chỉ có thể được giải quyết bằng sự chịu đựng đau khổ như là quả báo của nghiệp ác từ quá khứ. Ví dụ, bệnh nhân bị bệnh tâm thần rất hiếm khi được chữa lành. Một vài người trong số các đệ tử của tôi bị trầm cảm lâu ngày. Khi họ bắt đầu tu luyện với chúng tôi họ đã thành công trong việc xua đuổi được con ma trầm cảm đó. Tìm sự giúp đỡ từ thầy thuốc để xóa nợ cũ hay cam chịu đau đớn trong nỗi thất vọng đều không phải là cách giải quyết ổn thỏa vẹn toàn. Chúng ta, những người Phật tử được hướng dẫn phương pháp bình phục bằng cách tích lũy công đức. Đây là một điều chứng minh cho sự vi diệu của Phật pháp. Có hai cách để đạt được điều này:
0 Comments
Trong một tiền kiếp, đức Phật sinh làm con bò. Khi còn là một con bê nhỏ, ông được người chủ đem dâng cho một người Bà La Môn. Vị Bà La Môn này cưng quý nó như đứa con riêng của mình, ông nuôi con vật nhỏ bé này bằng cháo và cơm. Khi con bê khôn lớn, nó tự nhủ lòng rằng: “Người Bà La Môn này đã bỏ nhiều công sức nuôi mình lớn. Tất cả các con bò ở Ấn Độ không thể kéo nỗi những gì mình có thể kéo. Hay là mình trả ơn người Bà La Môn bằng cách chứng minh sức mạnh của mình?”
Vì thế, một ngày kia con bò nói với người Bà La Môn: “Ông đi gặp các thương gia giàu có trong thành phố, cá độ với họ một ngàn thỏi vàng rằng con bò của ông có thể kéo nỗi một trăm xe tải.” Người Bà La Môn vui mừng, đến gặp một thương gia và nói về giá trị con bò của mình. Ông tuyên bố, “Về sức mạnh, không có con bò nào trong thị trấn này có thể sánh với con bò của tôi. Nó có thể kéo được một trăm xe tải.” “Tìm đâu ra được con bò mạnh như vậy?” người thương gia cười, tỏ vẻ không tin. “Tôi có nó ở nhà.” Ông thương gia thách thức: “Vậy thì chúng ta hãy cá độ!” “Chắc chắn rồi,” người Bà La Môn trả lời, và đặt một ngàn thỏi vàng. Rồi họ chất đầy một trăm toa xe với cát, sỏi, đá, và buộc chúng nối đuôi nhau. Người Bà La Môn về nhà tắm cho con bò của mình, cho nó ăn cơm gạo thơm, đeo vòng hoa quanh cổ nó, và lên cương cho nó vào toa xe dẫn đầu. Người Bà La Môn ngồi vào chỗ của mình, với vẻ tự hào đắc thắng, ông hét lớn: “Bây giờ, mày, Ranh Con! Kéo chúng đi, Ranh Con!” “Tôi không phải là Ranh Con như ông ấy gọi tôi,” con bò tự nhủ. Vì vậy, nó ghì chặc bốn chân của mình xuống và không chịu bước tới dù là một tấc. Sau khi vị Bà La Môn trả tiền cho người thương gia, ông trở về nhà, nằm chán nản. Con bò bước vào và hỏi có phải người Bà La Môn đang ngủ trưa không. “Làm thế nào tôi có thể ngủ được, khi mà tôi mất một ngàn thỏi vàng?” “Này ông, trong suốt thời gian tôi sống trong nhà của ông, có khi nào tôi từng phá vỡ một chiếc bình, hoặc làm bừa bộn không?” “Không bao giờ, con của tôi!” “Vậy thì tại sao lúc đó ông gọi tôi là Ranh Con? Đó là lỗi ở ông! Thôi ông đi cá độ lại đi và lần này cuộc hai ngàn thỏi vàng. Chỉ cần nhớ rằng đừng gọi tôi là Ranh Con nữa.” Người Bà La Môn đến gặp ông thương gia, và cá độ hai ngàn thỏi vàng. Cũng như lần trước, họ buộc một trăm toa xe với nhau và đóng yên cương con bò vào toa xe dẫn đầu. Ngồi trên toa xe dẫn đầu, bấy giờ người Bà La Môn vỗ lưng con bò, và nói, “Bây giờ, người bạn tốt của tôi! Hãy kéo các toa xe, người bạn tốt của tôi!” Với một cái giật mạnh, con bò kéo một chuỗi toàn bộ 100 toa xe hàng. Người thương gia trả cho người Bà La Môn hai ngàn thỏi vàng. Những người khác xung quanh cũng thưởng cho con bò một khoảng tiền lớn, và tất cả số tiền đó đều thuộc về người Bà La Môn. Cuối cùng ông đã có được rất nhiều tiền nhờ vào con bò. Bài học từ câu chuyện này là: Chỉ nói những lời tử tế, không nói lời khắc nghiệt Đối xử lịch sự và công bằng với mọi người Có thể giúp di chuyển những vật nặng, Và được hưởng giàu có thịnh vượng. Trong một tiền kiếp, đức Phật sinh làm con bò. Khi còn là một con bê nhỏ, ông được người chủ đem dâng cho một người Bà La Môn. Vị Bà La Môn này cưng quý nó như đứa con riêng của mình, ông nuôi con vật nhỏ bé này bằng cháo và cơm. Khi con bê khôn lớn, nó tự nhủ lòng rằng: “Người Bà La Môn này đã bỏ nhiều công sức nuôi mình lớn. Tất cả các con bò ở Ấn Độ không thể kéo nỗi những gì mình có thể kéo. Hay là mình trả ơn người Bà La Môn bằng cách chứng minh sức mạnh của mình?”
Vì thế, một ngày kia con bò nói với người Bà La Môn: “Ông đi gặp các thương gia giàu có trong thành phố, cá độ với họ một ngàn thỏi vàng rằng con bò của ông có thể kéo nỗi một trăm xe tải.” Người Bà La Môn vui mừng, đến gặp một thương gia và nói về giá trị con bò của mình. Ông tuyên bố, “Về sức mạnh, không có con bò nào trong thị trấn này có thể sánh với con bò của tôi. Nó có thể kéo được một trăm xe tải.” “Tìm đâu ra được con bò mạnh như vậy?” người thương gia cười, tỏ vẻ không tin. “Tôi có nó ở nhà.” Ông thương gia thách thức: “Vậy thì chúng ta hãy cá độ!” “Chắc chắn rồi,” người Bà La Môn trả lời, và đặt một ngàn thỏi vàng. Rồi họ chất đầy một trăm toa xe với cát, sỏi, đá, và buộc chúng nối đuôi nhau. Người Bà La Môn về nhà tắm cho con bò của mình, cho nó ăn cơm gạo thơm, đeo vòng hoa quanh cổ nó, và lên cương cho nó vào toa xe dẫn đầu. Người Bà La Môn ngồi vào chỗ của mình, với vẻ tự hào đắc thắng, ông hét lớn: “Bây giờ, mày, Ranh Con! Kéo chúng đi, Ranh Con!” “Tôi không phải là Ranh Con như ông ấy gọi tôi,” con bò tự nhủ. Vì vậy, nó ghì chặc bốn chân của mình xuống và không chịu bước tới dù là một tấc. Sau khi vị Bà La Môn trả tiền cho người thương gia, ông trở về nhà, nằm chán nản. Con bò bước vào và hỏi có phải người Bà La Môn đang ngủ trưa không. “Làm thế nào tôi có thể ngủ được, khi mà tôi mất một ngàn thỏi vàng?” “Này ông, trong suốt thời gian tôi sống trong nhà của ông, có khi nào tôi từng phá vỡ một chiếc bình, hoặc làm bừa bộn không?” “Không bao giờ, con của tôi!” “Vậy thì tại sao lúc đó ông gọi tôi là Ranh Con? Đó là lỗi ở ông! Thôi ông đi cá độ lại đi và lần này cuộc hai ngàn thỏi vàng. Chỉ cần nhớ rằng đừng gọi tôi là Ranh Con nữa.” Người Bà La Môn đến gặp ông thương gia, và cá độ hai ngàn thỏi vàng. Cũng như lần trước, họ buộc một trăm toa xe với nhau và đóng yên cương con bò vào toa xe dẫn đầu. Ngồi trên toa xe dẫn đầu, bấy giờ người Bà La Môn vỗ lưng con bò, và nói, “Bây giờ, người bạn tốt của tôi! Hãy kéo các toa xe, người bạn tốt của tôi!” Với một cái giật mạnh, con bò kéo một chuỗi toàn bộ 100 toa xe hàng. Người thương gia trả cho người Bà La Môn hai ngàn thỏi vàng. Những người khác xung quanh cũng thưởng cho con bò một khoảng tiền lớn, và tất cả số tiền đó đều thuộc về người Bà La Môn. Cuối cùng ông đã có được rất nhiều tiền nhờ vào con bò. Bài học từ câu chuyện này là: Chỉ nói những lời tử tế, không nói lời khắc nghiệt Đối xử lịch sự và công bằng với mọi người Có thể giúp di chuyển những vật nặng, Và được hưởng giàu có thịnh vượng. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
January 2014
Categories |

RSS Feed