|
Xin thầy chỉ dạy cho con phải làm thế nào trong trường hợp sau đây:
1. Trong bài giảng thầy có nói là ”ai cũng ao ước được chứng minh là mình đúng”. Vậy khi mình đúng mà người khác nói mình sai thì mình phải có thái độ như thế nào? Hoặc khi người khác sai mà mình không chứng minh cho họ biết điều mình nói là thật sự đúng hoặc đó là một chân lý thì họ sẽ tiếp tục sai lầm. Vậy trong những lúc đó con phải cư xử như thế nào mới là đúng, thưa thầy? Hay trong tất cả trường hợp khi mình nói 1 lần mà người khác không chấp nhận thì mình chỉ im lặng để họ tự suy nghĩ. Đối với con thì khi con nói mà người khác không nghe thì con giải thích thêm 1, 2 lần nữa; nếu họ vẫn không nghe thì con chỉ im lặng và để cho họ muốn suy nghĩ sao thì nghĩ. Con làm như vậy có đúng không thầy? 2. Tính con hay tội nghiệp người khác, khi con thấy người khác khổ con thấy khó chịu trong lòng nhưng con chỉ giúp được 1 ít trong số họ. Hay những khi người khác làm con buồn mà chỉ thấy họ khổ là tự nhiên con cũng xiêu lòng. Đây là điều mà làm cho con nhiều khi không dứt khoác được trong hành động của mình và làm cho con yếu đuối. Con xin thầy dạy con con phải làm gì để thoát ra khỏi sự yếu đuối này. Con cảm ơn thầy đã chỉ dạy cho con. NL
0 Comments
Có một cặp trâu nước cày đất vất vả ngoài đồng cho chủ nó, công việc khó khăn cực nhọc hàng ngày.
Một ngày kia, con trâu nhỏ nói với anh mình: “Anh biết không, ông chủ mình cũng có một con heo. Suốt ngày nó không làm gì hết, đã vậy nó còn được ở trong chuồng và được cho ăn cơm, cháo, cần tây, và rau cải. Còn anh em mình thì chỉ có cỏ và rơm dù chúng ta phải làm việc rất nhiều. Thật là không công bằng tí nào cả!” Con trâu anh nói: “Đừng bận tâm! Không phải như là em nghĩ đâu. Chờ một vài tuần nữa rồi em sẽ hiểu”. Vài tuần sau, con heo mập tròn và vui tươi. Nhằm lúc đó người ta ăn mừng đám cưới con gái của ông chủ. Con heo bị kéo ra khỏi chuồng. Dường như được linh tính báo, nó la hét hãi hùng, một cách tuyệt vọng. Con heo bị làm thịt, nấu thành cỗ cho bà con hàng xóm ngấu nghiến ăn nhậu từng miếng nhỏ. Con trâu lớn nói với em nó: “Thấy chưa? Đừng ganh tị với thức ăn của heo. Những gì nó được cho ăn không phải vì lợi ích cho chính nó. Em hãy hài lòng với rơm rạ của mình đi. Nhờ vậy mà em được sống lâu đó.” Không cần phải ganh tị. Tốt hơn là chăm chỉ làm việc và hài lòng với những gì chúng ta xứng đáng nhận được. Có một cặp trâu nước cày đất vất vả ngoài đồng cho chủ nó, công việc khó khăn cực nhọc hàng ngày. Một ngày kia, con trâu nhỏ nói với anh mình: “Anh biết không, ông chủ mình cũng có một con heo. Suốt ngày nó không làm gì hết, đã vậy nó còn được ở trong chuồng và được cho ăn cơm, cháo, cần tây, và rau cải. Còn anh em mình thì chỉ có cỏ và rơm dù chúng ta phải làm việc rất nhiều. Thật là không công bằng tí nào cả!” Con trâu anh nói: “Đừng bận tâm! Không phải như là em nghĩ đâu. Chờ một vài tuần nữa rồi em sẽ hiểu”. Vài tuần sau, con heo mập tròn và vui tươi. Nhằm lúc đó người ta ăn mừng đám cưới con gái của ông chủ. Con heo bị kéo ra khỏi chuồng. Dường như được linh tính báo, nó la hét hãi hùng, một cách tuyệt vọng. Con heo bị làm thịt, nấu thành cỗ cho bà con hàng xóm ngấu nghiến ăn nhậu từng miếng nhỏ. Con trâu lớn nói với em nó: “Thấy chưa? Đừng ganh tị với thức ăn của heo. Những gì nó được cho ăn không phải vì lợi ích cho chính nó. Em hãy hài lòng với rơm rạ của mình đi. Nhờ vậy mà em được sống lâu đó.” Không cần phải ganh tị. Tốt hơn là chăm chỉ làm việc và hài lòng với những gì chúng ta xứng đáng nhận được. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
January 2014
Categories |

RSS Feed