|
Một cách để xuống cân là luyện thiền; nhưng phải biết phương pháp thích hợp!
Luyện thiền có mục đích chính là để phát triển khả năng tự ý thức, tuy nhiên cũng có ích lợi cho thân thể và sức khỏe. Thông thường quí vị lên cân ngoài ý muốn vì ăn quá độ. Sở dĩ ăn quá độ vì có những sự kích thích làm quí vị thèm ăn mà không thể cản được, quí vị vẫn ăn mặc dù không đói. Bản thân của chúng ta bị tác động bởi nhiều áp lực. Nếu ý thức được các loại kích thích đó thì đã giải quyết được phân nửa vấn đề rồi. Ví dụ, một loại kích thích là lửa giận. Một loại khác là không vui. Lại một loại nữa là chán chường. Trước kia thầy biết một cô khoảng trên hai mươi tuổi. Mỗi khi cô buồn tình thì lập tức chụp ngay hộp ngũ cốc (cereal), trốn vào một góc xó và nhai ngồm ngoàm để tự trấn an bằng chất đường và bột (carbohydrates). Nói chung, một số áp lực thuộc về các loại cảm giác buồn, nếu ăn vào ngay lúc ấy thì hình như được sự an ủi (comfort food) nên rất dễ tạo ra một loại “nghiện.” Quí vị nên tự liệt kê những loại áp lực thường khống chế mình để có thể sớm nhận ra chúng nó. Nhận ra càng sớm thì càng dễ đối phó hơn. Nửa phần còn lại của giải pháp là biết “nhẫn” sự thúc dục, sự thèm ăn cho đến khi nó qua đi. Trong tình trạng này, người biết thiền có nhiều hy vọng thành công hơn vì họ phát triển được tính kiên nhẫn nên có thể “đợi” cho đến khi cơn bão thổi qua đi. Hơn nữa người luyện thiền có tiến bộ thì vọng tưởng ngày một giảm đi, chúng không thể tập hợp lại để tạo ra áp lực, do đó thiền sinh tinh tấn thường có thể tự chủ được. Dĩ nhiên là nếu quí vị thích tự nuông chìu và không thể chịu khó luyện thiền thì vô phương cứu chữa!
0 Comments
Tôi gặp Hiền Giới, tục danh Thomas Meier, tại Tây Lai Tự ở Los Angeles vài năm trước. Hôm ấy, tôi ghé qua Tây Lai Tự dùng trưa vì nơi đó là một trong rất ít chỗ có thức ăn chay mà không có hành tỏi. Ngoài truyền thống hoan nghinh người xuất gia đến dùng cơm miễn phí, cách cư xử của nhân viên tại chùa cũng khiến tôi thoải mái đến viếng chùa khi có duyên. Sau khi lấy thức ăn, tôi ngồi tại phòng ăn và mang iPod earphones mà học trò tặng để nghe ngài Tuyên Hóa giảng Kinh Hoa Nghiêm. Ăn một lúc thì có một người da trắng trẻ tuổi ngồi xuống, đối diện với tôi và bắt đầu gợi chuyện. Anh ta là Thomas. Thomas rất lịch sự và lễ phép. Anh nói đang lái xe đến chùa trên núi của sư phụ người Nhật để tu Zen vài tháng. Thomas cho biết là đang học chương trình tiến sĩ về triết học tại Đại học California, Irvine và đã luyện thiền cả mười năm rồi. Tôi lập tức hỏi: “Vậy tại sao anh vẫn không có định lực gì cả?” Anh hỏi: “Định là gì?” Tôi trả lời: “Định là sức chú ý. Làm sao anh có thể tu thiền mà lại không biết về định lực?” Thomas liền xin phép đến chùa tôi tại Rosemead nghe giảng kinh . Lúc ấy chúng tôi đang nói về bát định trong khi giảng kinh Địa Tạng. Rồi anh đến chùa mỗi chúa nhật: sáng thì tụng kinh A di đà và niệm Phật, chiều thì nghe giảng kinh Đại thừa. Chúng tôi tốn vài tháng mới giảng xong bát định. Trong thời gian này, Thomas tu hành rất gắt gao và không bao lâu thì đắc được Nhị thiền. Anh đặt rất nhiều câu hỏi vì cảm thấy lời giảng thường đi ngoài sách vở. Anh rất thông minh và thành tâm muốn học về giáo lý Đại thừa. Tôi giảng xong bát định thì tuyên bố sẽ giảng về cửu định khi giảng kinh Kim cang. Thomas lập tức mất dạng. Một năm sau, Thomas trở lại chùa để cầu cứu. Anh thố lộ bị bịnh hưng trầm cảm (manic depression) cả đời và đang bị hành rất nặng. Anh còn nói rằng rất thích học Đại thừa với chúng tôi và đã đọc sách ngài Tuyên Hóa theo lời khuyên của chúng tôi. Anh còn nói rằng muốn đến chùa học thêm về Đại thừa. Tôi liền trả lời rằng không đủ khả năng để giúp anh. Nên anh ta bỏ đi. Vài tháng sau anh lại đến và xin tham dự các buổi tu cuối tuần. Mấy tháng sau, công phu Thomas tiếp tục tăng trưởng và bắt đầu vào Vô sắc giới. Anh làm đơn xin chính thức đến chùa cư trú để làm công quả. Sau này tôi mới giải thích cho Thomas hiểu tại sao tôi không chịu giúp khi anh ta đến cầu cứu và xin theo tôi tu học. Như đa số người Tây phương muốn học Phật giáo, anh có thái độ sai lầm. Hành động của họ dường như nói: “Tôi đây, dạy tôi đi!” Nếu bạn muốn học Phật giáo thì có thể đọc sách hoặc học với nhiều thầy. Nếu muốn học Đại thừa theo chúng tôi thì phải được truyền dạy. Phải được dạy vì đó là một sự ban ân từ sư phụ cho đệ tử. Bàn về chứng hưng trầm cảm (manic depression), câu chuyện anh Thomas có thể giúp người khác. Kinh nghiệm anh cho thấy rằng mặc dầu uống thuốc và gặp bác sĩ rất có lợi, nhưng môi trường sống cũng rất quan trọng. Cho nên anh ta thường đến ở tại chùa Zen của sư phụ. Tương tự như thế, Thomas cũng được an toàn và dễ chịu tại chùa chúng tôi. Anh ta tu hành rất siêng năng và làm việc rất đắc lực. Vì chương trình huấn luyện khá gắt gao nên Thomas ít có thì giờ ngủ nghỉ. Trong quá khứ, bác sĩ nhấn mạnh rằng thiếu ngủ sẽ dễ lên cơn. Nhưng không ngờ khi ở tại chùa chúng tôi thì tinh thần càng ngày càng tiến bộ mặc dầu phải làm viêc túi bụi ngày đêm. Chắc đó là vì nhờ môi trường thanh tịnh, thức ăn lành mạnh hơn, được Phật Dược Sư bảo hộ và chương trình thiền tịnh đồng tu của bổn tự. Sau khi đến chùa ở năm tháng thì Thomas quyết định ngừng uống thuốc thần kinh. Vị thầy thuốc Đông y của chùa đã từng nói với Thomas rằng uống các loại thuốc đó đang có ảnh hưởng không tốt vì nhiệt khí sẽ tụ tại bụng. Sau khi ngừng uống thuốc mấy tháng, Thomas có vẻ bình thường và tiếp tục tiến bộ trong việc tu luyện. Thầy rất vui khi Thomas nhất quyết xuất gia làm sa di. Chương trình huấn luyện sa di của chúng tôi còn gắt gao hơn chương trình dành cho người tại gia nữa. Thomas sẽ gặp rất nhiều thử thách trong hai năm tiếp theo. Mong quí vị phát tâm ủng hộ anh ta trong hành trình tâm linh này. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
January 2014
Categories |

RSS Feed