|
Thiền thất cuối năm 2012 vừa qua, có một thiện nam tử đến tham gia trọn tuần. Vì tu hành rất tinh tấn, ông ta được khá nhiều cảm ứng. Cho nên ông ta quyết định cúng dường 10,000 xá lợi Phật đã sưu tầm từ nhiều năm qua.
Thứ Hai 21 tháng Một, 2013, một phái đoàn tùy tùng theo thầy đến Oakland để thỉnh xá lợi Phật về chùa. Một vài người nghe về xá lợi thì thắc mắc, không biết có thật là xá lợi của đức Phật không. Thầy bàn rằng nếu thật là của Phật thì chùa sẽ hưng thịnh vì hộ pháp Đại Thừa sẽ ủng hộ chúng ta tu hành ngày càng tinh tấn và giữ được mạch nguồn của Thiền Chánh Pháp. Khi hội đủ thắng duyên, chúng ta có thể xây một bảo tháp tuyệt vời để Phật trụ và tín đồ toàn quốc có cơ hội đến chiêm ngưỡng, cầu nguyện. Những ai thành tâm thì sẽ được cảm ứng. Ít người biết sự hiện diện của xá lợi Phật tại chùa vì thầy chưa thông báo cho mọi người. Nhưng thầy nhận thấy từ khi thỉnh xá lợi Phật về thì bắt đầu có cảm ứng. Ví dụ, nhiều bà cụ đến chùa cuối tuần dự pháp hội Tịnh độ thì họ cảm thấy sung sức và sảng khoái hơn trước. Đó là vì xá lợi tạo ra một vùng năng lực mãnh liệt (force field). Những ai có một tí công phu thì sẽ biết vì họ dễ chú tâm hơn và dễ nhập định ở tại chùa hơn lúc trước. Đặc biệt có một bà cụ người Hoa. Chủ Nhật, cụ thỉnh thoảng đến chùa nhưng ít nói chuyện với ai. Cụ thường kín đáo ngồi trên ghế dài nghe giảng kinh rồi rời chùa trước giờ thọ trai. Đôi khi thì dùng trưa, rất ít nói. Nhưng Chủ Nhật vừa rồi thì cụ trông vui vẻ và thoải mái hơn thường lệ, lại nói chuyện hứng thú với các người ngồi gần cụ! Hôm nay, đệ tử thầy đem đứa con trai sáu tuổi đến khoảng giờ trưa. Cháu than phiền tim đau nên trường học cho phép về sớm. Mẹ cháu định ghé ngang chùa dùng trưa và quan sát coi có cần mang nó đến bịnh viện khám hay không vì hắn nổi tiếng tinh ranh thường giả vờ bịnh hoạn. Nó có vẻ thật sự khó chịu, mặt mày nhăn nhó trong khi ăn trưa. Nhưng khoảng nửa giờ sau thì nó chạy lui chạy tới ở sân chùa. Bịnh tình hình như biến mất thật mau chóng. Cho nên mẹ con lái xe về nhà thay vì đến nhà thương. Một đệ tử người Tây Phương của thầy thắc mắc về sự chân thật của xá lợi. Thầy bảo rằng dù thầy nói gì cũng vô ích. Hãy từ từ chờ xem những công dụng lớn lao của xá lợi. Hữu thành tất ứng. Nếu ai thành tâm thì được cảm ứng, dù họ đến khẩn cầu con trai con gái, cầu lành bịnh hay giải khổ v.v… Thầy tin rằng nhiều người sẽ sẵn sàng chia xẻ kinh nghiệm của họ trong tương lai về việc này. Có người nói rằng quỉ thần mà đến lễ xá lợi thì sẽ lập tức đắc giải thoát. Làm sao họ biết được sự hiện diện của xá lợi? Những chúng sinh ấy thấy được ánh sáng của xá lợi. Quí vị cũng có thể thấy nếu chịu khó tu hành tinh tấn hơn để thanh tịnh tâm tính.
0 Comments
Rất nhiều người, sau khi nghe thuyết pháp thường hỏi về bằng chứng khoa học. Thầy không phải khoa học gia nên chỉ xin mạo muội góp ý như sau:
Khoa học là một ngành nghiên cứu, tìm hiểu, giải thích và ứng dụng những quy luật khách quan của vũ trụ. Ngành này đã và đang tiếp tục tiến triễn nhưng không phải cái gì cũng biết, nhất là về lãnh vực tâm linh. Ví dụ, có khoa học gia thắng giải Nobel thì tin có Thượng Đế, linh hồn… Ngược lại cũng có khoa học gia thắng giải Nobel mà không tin như vậy. Nói chung thì sự hiểu biết của họ bị hạn chế trong lãnh vực, phạm trù nhỏ hẹp của giả thuyết mà họ đề ra (domain of validity of the hypothesis). Cũng như thuyết tương đối (Relativity) của ông Einstein đã từng bị các khoa học gia chỉ trích và chỉ được chứng minh sau hơn hai mươi năm. Thầy chọn theo lời giải thích của Như Lai vì (domain) lãnh vực lời giảng của Ngài bao trùm cả vũ trụ này. Với Phật nhãn, không có gì Ngài không thấy nên không bị hạn chế như khoa học. Ví dụ, các khoa học gia chưa hiểu rõ cách hoạt động của tâm và sẽ không bao giờ hiểu thấu được vì còn dựa trên các giác quan. Cho nên, đối với người Phật tử, nếu những vấn đề thuộc về phạm vi của khoa học thì tin tưởng được. Ngoài ra, nên tin các bậc có Trí huệ và Hiểu biết chân thật. Tuần vừa rồi chúng tôi mới đi in sách “Cẩm Nang Thiền”.
Năm nay có Phật tử giới thiệu một nhà in tại Santa Ana. Bà ta đã từng in kinh điển 17 năm nay từ khi qua Mỹ. Bà làm nghề móng tay và dành giụm hể đủ tiền thì tự ấn tống kinh. Lần trước bà đã đến một nhà in nhưng không vừa ý nên khấn Quán Thế Âm Bồ tát xin Ngài chỉ cho tìm được chỗ in khác tốt hơn. Lái xe đi tìm tiếp thì bổng thấy một tiệm in nho nhỏ. Vào hỏi thì rất ngạc nhiên vì họ định giá rất rẽ, chỉ bằng nửa giá của tiệm kia. Bà ta lại còn kỳ kèo đòi được giúp sửa bìa (redesign bìa) thì ông chủ cũng đồng ý. Thầy nghe bà kể như thế thì cười và nói: “Lạ nhĩ, nếu mà ai đến đòi in 20-30 cuốn thì thầy không nhận chứ làm sao lại chịu design giúp nữa”. Bà ta nói: “Bởi vậy con nghĩ chắc là được Bồ tát giúp đó! Tối hôm qua con có gọi hỏi giá in sách cho thầy: con nghĩ giá đó rất được. Nhưng thầy đừng lo: mình sẽ trả giá thêm.” Chúng tôi đến gặp ông chủ tiệm in, hỏi in 2.000 cuốn: một nửa tiếng Anh, một nửa tiếng Việt. Ông ta cho giá lại còn thấp hơn 20% giá đã cho đêm trước. Thầy tuyên bố cho sáu người tùy tùng rằng, giá này còn rẽ hơn giá in ở Việt Nam. Rồi xoay qua cô đệ tử người Hoa, tôi nói: “Con trả giá đi!” Cô ta: “Ờ…Ở…” Tôi lại bảo bà chủ tiệm móng tay: “Cô ta cứng họng rồi! Tới phiên con đó, trả giá đi! Xong rồi mới đến phiên thầy (thầy chỉ xạo vì theo giới luật thì không được trả giá).” Bà ta cũng: “Ờ…Ở…” Tất cả mọi người có mặt đều cười ngất vì ai cũng cứng họng không dám trả giá. Thú thật với quí vị: thầy sẵn sàng trả nhiều hơn vì thấy ông chủ ở Tam thiền, tính tình hiền hậu, không bon chen; rõ ràng là tâm ông muốn giúp người làm chuyện tốt như in kinh điển nên mới chịu giúp bà chủ tiệm móng tay in kinh. Tại sao “khờ” như vậy? Tâm ông ta là tâm Bồ tát như của Quán Thế Âm: luôn luôn giúp người dầu người ta có biết ơn hay không cũng không quan trọng. Tôi cũng muốn trả thêm cho ông vì như thế ông sẽ có điều kiện để giúp những người khác mà không sợ bị lỗ sở hụi. Rốt cuộc thầy phải bảo tùy tùng đặt cọc một ngàn đô la tuy rằng dù họ không đặt cọc thì ông chủ cũng sẽ không đòi. Phen này xài mấy ngàn đồng in kinh mà tất cả mọi người đều vui vẻ: các bà tùy tùng hứng thú vì in kinh được giá rẽ, ông bà chủ tiệm in thì có cảm tình với một nhóm Phật tử đứng đắn, tuyệt đối không lợi dụng lòng tốt của họ. Người Phật tử nên có tinh thần cao thượng: chúng ta nên sẵn sàng làm chuyện tốt dầu bị thiệt thòi. Nếu chỉ biết tìm cái lợi cho bản thân thì không phải là tạo cái khổ cho người khác vì họ bị thiệt thòi hay sao? Theo truyền thống, trong những tùng lâm, có một chức vụ gọi là Thầy điển tọa, 點坐法師. Những ai muốn cúng dường ẩm thực cho chùa thì cần phải gặp vị sư này. Ông ta nhận cúng dường và phân phối cho nhà bếp nấu nướng.
Nhiều khi, chùa dùng ẩm thực cúng dường không xuể. Vì thế, thầy điển tọa thường thông qua một nghi thức gọi là Yết ma để xin phép các sư trưởng cho bớt đến các chùa khác. Nói cách khác, theo đúng Pháp thì phải biết thận trọng khi sử dụng của cải tài sản Tam Bảo. Nếu không thì sẽ phạm tội với Tam Bảo mà đọa. Ví dụ, nữ phương trượng không thể nói rằng vì thương thầy con nên cho ông ta cái chùa. Thế là có thể phung phí của cải Tam Bảo đấy. Ngược lại, thầy con có thể nói rằng ta nên nhận sự cúng dường đó chăng? Làm thế thì tội còn nặng hơn nữa trừ phi biết đại diện cho Tam Bảo mà nhận chùa. Nên hiểu cho tường tận. Một khi đã nhận của cúng dường thì phải sử dụng theo đúng Pháp. Ngay phương trượng cũng không thể coi bất cứ của cúng dường gì là của riêng tư cả. Nói cách khác, vị lãnh đạo tinh thần của đạo tràng nào, có trí huệ thì sẽ theo đúng Pháp mà dùng của cúng dường nếu không thì khó mà đắc giải thoát. Có người thắc mắc. Trường hợp có thầy phương trượng đi làm và dùng lương để trả tiền nhà, các chi phí thì sao? Có thể tùy hỉ không? Tùy người thầy. Một số người nghĩ là được. Đáng tiếc là không phải như vậy đâu! Theo Pháp thì trước tiên phải nên cúng dường lương cho Tam Bảo. Một khi đã nhận thì ngay phương trượng cũng có bổn phận sử dụng cho đúng để phục vụ Tam Bảo và không thể tùy hỉ. Tất cả các phương trượng mà lạm dụng của Tam Bảo thì sớm muộn gì cũng gặp nạn. Họ không thể làm phương trượng lâu đâu! Chúng ta không cần phải làm gì cả. Cũng không nên mất ngủ. Ai cũng phải nhận lãnh quả báo. Không thoát được luật nhân quả đâu! Ví dụ, có một số Phật tử kinh niên chỉ trích thầy phương trượng, nói rằng thầy phung phí của cải Tam Bảo khi giúp trả một phần lệ phí cho nhóm tùy tùng đi Hawaii hoằng pháp. Trước tiên, phê bình hành động của vị lãn đạo linh thiên của mình là thật sự không nên. Có tư cách gì mà dám bình luận về cách sử dụng của Tam Bảo? Họ đã từng tu 20 năm để có đủ tư cách làm chủ chùa chưa? Người có trí huệ thì tại sao lại đi nói chuyện tầm phào? Phải chi mà có đủ thành tâm mà xin cúng dường tiền tài để thầy có thể đi hoằng pháp rồi mới có đủ lý do để xin chỉ giáo và được giải thích Pháp mà thầy phương trượng chọn dùng. Cuối cùng, theo thiển ý, bần tăng không tin rằng người xuất gia nên đi làm việc. Chúng tôi cạo đầu để cúng hiến cho Phật Bồ tát và tìm đường giải thoát, thay vì theo đuổi tiền tài danh vọng. Nếu chúng tôi xứng đáng thì sẽ được hộ pháp mà không cần phải xin xỏ. Nếu không đủ tư cách để Phật tử giúp đở cho mà tu thì có lẽ nên hoàn tục. Tôi muốn thành thật cám ơn tất cả sự ủng hộ nồng nhiệt và rộng lượng mà các thí chủ đã ban cho trong nhiều năm qua. Nhờ vậy mà chúng tôi có thể chuyên tâm tu luyện, giảng kinh, in kinh, trả tiền điện nước v.v… mà không phải nợ nầng hoặc cầu cạnh bất cứ một ai cả. Tôi xin hứa với chư long thần hộ pháp. Chừng nào hết phương tiện thì tôi sẽ xin hoàn tục hoặc lên núi và bỏ thì giờ còn lại của cuộc đời này để tịnh thiền. Pháp hỷ sung mãn! Bác sĩ đã yêu cầu Tám uống thuốc hạ cholesterol hàng ngày, kể từ năm 2008. Vì Tám quyết định ăn chay và thiền định suốt ngày, nên trong khóa thiền kéo dài một tháng của chúng tôi, (tháng 5 /2013 tại Lư Sơn Tự), ông quyết định không uống thuốc như yêu cầu của bác sĩ. Ông nhận thấy trong khóa thiền đó, sức khỏe của ông ngày càng tiến bộ. Tám tự nhủ: sau khóa thiền sẽ uống thuốc giảm cholesterol trở lại. Rồi thì khóa thiền chấm dứt. Khoảng hai tuần sau, một hôm, khoảng 10 giờ tối, ông ta uống một viên trước khi ngủ. Khoảng nửa giờ sau đó, ông cảm thấy toàn thân càng lúc càng ngứa đến nỗi ông không thể ngủ được. Vì vậy vào giữa khuya, ông bật dậy và tọa thiền. 30 phút sau, cơn ngứa bắt đầu giảm dần và ông bình an để đi vào giấc ngủ. Một tháng sau đó, Tám trình bày kinh nghiệm này trong một buổi nghe giảng, được Thầy Vĩnh Hóa giải thích rằng Thiền định của Tám đã tiến bộ vựợt bực, đạt đến cảnh giới vô tướng. Với trình độ kỹ năng thiền của Tám, cơ thể của ông phản ứng với các độc tố trong viên thuốc hạ cholesterol hôm ấy. Đó là lý do làm thân thể ông trở nên ngứa. Sau khi tọa thiền nửa giờ, định lực của ông đã đẩy lùi độc tố của viên thuốc ra khỏi cơ thể. Như vậy, chúng ta có thể thấy rằng, với cảnh giới vô tướng trong thiền định của Tám, ông có thể điều chỉnh lượng cholesterol của ông mà không cần đến thuốc thang. Ông không còn cần đến thuốc hạ cholesterol nữa. Bài Học Về Định Của Laura-Elena: Làm Thế Nào Để Ngăn Chặn Một Cơn Ho Gần đây, trong lớp học Thiền của chúng tôi, có một học viên rất trẻ, chia sẻ khám phá tuyệt vời nhất của cô với chúng tôi. Laura-Elena, 10 tuổi, chỉ cho chúng ta cách dùng kinh nghiệm thiền định để ngăn chặn một cơn ho. Vài tuần trước đây, Laura-Elena bị bịnh. Cô bé ho liên tục không ngừng. Ngày nọ, bắt đầu khoảng nửa đêm, cô bé ho dữ dội. Gia đình của cô không biết nguyên nhân nào gây ra bởi vì mũi của cô không bị nghẹt hoặc bị chảy mũi . Ho từ phổi của cô bé và nó hành hạ cô rất nhiều. Ho liên tục khoảng 2 tiếng đồng hồ, mặc dù mẹ cô đã cố gắng tất cả mọi thứ mà cha mẹ thường làm: cho thuốc ho ở ngoài thị trường, trà và mật ong, thậm chí luôn cả dấm, nhưng chẳng ích gì. Vô phương, một lúc sau bà định đưa Laura-Elena đi cấp cứu. Lúc đó mẹ của Laura-Elena, người tập thiền dưới sự chỉ dạy của Thầy Vĩnh Hóa đến gặp cô bé bảo rằng có thể phải đưa đi bệnh viện. Nhưng trước khi đi, mẹ cô cho rằng bà đã dùng hết biện pháp. Bà hỏi Laura-Elena cô bé có muốn thiền nếu cô bé có thể tọa thiền thì cơn ho có thể dừng lại. Mẹ cô bé đề nghị đừng nghĩ đến cơn ho, đừng tập trung vào nó nhiều quá. Laura-Elena bắt đầu thiền ngay lập tức. Laura-Elena có đến tập thiền với Thầy Vĩnh Hóa vài lần, cho nên mặc dù rất trẻ cô biết phải làm gì. Cô bé ngồi kiết già trên sàn nhà, tập trung tư tưởng vào Đan điền (rốn) của mình và niệm Phật. Lúc đầu rất khó tập trung bởi vì cô ấy phải nén cơn ho lại. Tuy nhiên, cuối cùng cô bé thư giãn. Laura-Elena nói cô không nhớ những gì đã xảy ra nhưng sau khi bắt đầu hành thiền 5 phút, cơn ho đã dễ chịu hơn rất nhiều. Cô tiếp tục ngồi khoảng 15 phút, cô quên để ý bao lâu. Sau đó, cô đứng dậy khỏi sàn nhà. Mẹ cô nói rằng Laura-Elena chỉ lẳng lặng đứng dậy, leo lên giường và ngủ. Mẹ cô cho biết, trong cơn ho, Laura-Elena đi vào phòng tắm và đã cố gắng để nôn mửa. Khi bạn cảm thấy như bạn muốn nôn mửa, đó có nghĩa là khí của bạn đang đi sai hướng. Đó là lúc bạn chắc chắn cần phải tọa thiền. Thiền định điều hòa sự lưu thông khí trong người. Khi khí đang lưu thông như mong muốn, bạn sẽ không cảm thấy buồn nôn. Khi bị bệnh, bạn yếu và mệt mỏi như thế này, sự cám dỗ là nằm xuống và nghỉ ngơi. Bác sĩ cũng bảo bạn làm như vậy. Có kỹ năng thiền là điều tốt nhất để áp dụng. Khi bạn không cảm thấy khỏe thì đó là một cuộc đấu tranh gay go lúc mới tập thiền. Bạn chiến đấu với sự mệt mõi, giữ tập trung vào thiền định của bạn. Đây là nơi mà kỹ năng thiền giúp và bù đắp lại cho bạn. Đây là cách nhanh nhất để hồi phục. Một khi bạn không có kỹ năng thiền định và bạn không được khỏe mà bạn dùng thiển định để tự giúp mình, sẽ không có kết quả. Trái lại, nếu bạn bệnh hoặc kiệt sức, nó rất dể nhập định. Điều này đã xảy đến với Laura-Elena. Cô bé nhập định khoảng 15 phút. Trong lúc này khí huyết rất mạnh, lưu thông qua phổi và toàn thân của cô bé, như vậy ngay khi cô bé hết nhập định, khí huyết đã chữa cô lành bệnh. Đó là lý do cô ta hết ho. Đây là cách tự chữa lành bệnh. Đây là lý do mà chúng ta cần hành thiền mỗi ngày. Vì vậy, những khi gặp bệnh, kỹ năng thiền này có thể giúp chúng ta hồi phục. Khi mẹ của cô bé đề nghị cô ấy thiền, Laura-Elena làm theo lời khuyên của bà. Thay vì xem nhẹ và bỏ qua lời khuyên, cô bé lắng nghe bà. Điều này cho thấy cô đã có rất nhiều phước lành. Nếu cô bé không làm, họ sẽ phải đưa đi cấp cứu, và rồi thì mỗi lần cô bị cơn ho hành hạ, cô sẽ lại phải đi cấp cứu, một cách làm có thể đã thành thói quen. Nhưng đưa đến bệnh viện chỉ để chữa ho, trong khi thiền định lại chữa tận những gốc rễ. Bạn có thể nhìn cơn ho hành hạ như một cái gì đó tồi tệ xảy ra. Nhưng bạn cũng có thể xem như là một ngụy trang của phước lành bởi vì qua kinh nghiệm mà Laura-Elena phát hiện ra rằng cô bé có một trình độ thiền mà cô ấy có thể dựa vào khi gặp rắc rối. Nhập định và tự chữa trị. Bạn cần phải thực hành thiền một cách nghiêm túc tại vì sự lành mạnh của bạn xuất phát từ lợi ích đó. Kỹ năng thiền của bạn tiến bộ, sức khỏe của bạn sẽ càng lành mạnh hơn. Nhường
Có một thí chủ muốn cúng dường chùa một pho tượng Quan Âm cao gần 4 mét . Hỏi nguyên nhân phát tâm cúng dường thì bà ta đáp, “Con cầu xin Quán Thế Âm Bồ Tát khi lâm nạn, được Ngài cứu độ nên nay muốn cúng tượng để tri ân.” Bà ta vừa được ghép lá lách. Giải phẩu rất thông suốt và dễ dàng nên bà ta cúng dường rất nhiều tượng Quán Âm và A Di Đà Phật. Đặc biệt tượng của Bồ Tát ngồi trên rồng, được khắc tại Việt Nam thật là khéo và trang nghiêm. Tôi nói, “Phát tâm cúng dường như thế thật là đáng khen. Thầy mong nhờ công đức này mà bác có thể bớt cần uống thuốc.” Bà ta vẫn còn uống cả 20 viên thuốc mỗi ngày. Đa số thuốc là cần phải uống cho đến lúc mãn phần. Có lẽ một số người sẽ ngạc nhiên khi biết tôi từ chối. Tôi khuyên bà ta cả ba lần là nên cúng dường tượng cho một chùa lớn để tạo nhiều phước đức hơn. Chùa chúng tôi rất nhỏ hẹp nên thật không xứng đáng nhận sự cúng dường lớn như vậy. Hơn nữa, ít người đến chùa chúng tôi. Nếu bà ta cúng cho chùa lớn hơn thì sẽ tạo lập nhiều công đức hơn vì nhiều người sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng được tượng nầy và giúp họ tạo duyên với Bồ Tát để Bồ Tát cứu độ nhiều chúng sinh hơn. Tôi tin như vậy là tốt đẹp cho tất cả mọi người. Chúng tôi phải biết kềm lòng tham (tượng đẹp) và cố gắng phát triển tánh khiêm nhường và tri túc để chú tâm đến việc tu hành. Đó là mục tiêu của chùa chúng tôi. Đó là tu theo tinh thần các ân sư đã dạy. Đó là tinh thần Phật giáo. Chúng ta nên nhường sự lợi ích cho người khác. Tâm người tu hành không nên vì tư lợi. Sợ bị sai Một đệ tử đến kể với tôi: “Hôm qua, con thố lộ bí mật cho một người nhưng không nhớ là ai!” Tôi thấy có hai loại sợ trong trường hợp này. Trước hết là sợ thố lộ cái sai lầm của mình cho người không kín đáo. Sợ thứ nhì thì trầm trọng và sâu kín hơn: chúng ta sợ bị mất sự kính trọng của những người thân. Bà ta làm một quyết định có ảnh hưởng lớn với con trai. Thầy nói, “Chúng ta thường có cái sợ bí mật này: rất sợ bị sai lầm. Bác không muốn con trai nghĩ rằng bác chọn sai.” Chúng ta thường làm nhiều quyết định có ảnh hưởng lớn lao đến cuộc đời chúng nó, cho nên chúng ta ngại chọn lầm. Chúng ta sợ bị sai vì không muốn mất mặt. Điều này rất thông thường với người Á Đông. Nhưng không phải chỉ riêng người Á Đông mà tất cả mọi người đều như vậy. Ai cũng sợ bị mất sự kính trọng và tin tưởng của người thân yêu. Chính thầy cũng mối sợ thầm kín này. Đây là bí mật chung của chúng ta. Người ta che dấu cái sợ này bằng cách cố gắng luôn luôn thăng tiến. Khi đạt đến sự thành công thì có vẻ được an ổn vì họ tự trấn an rằng người giàu có, nổi tiếng hoặc có quyền hành thì làm sao mà sai được? Chịu thua thiệt để lợi tha Khi còn tại gia, tôi nghĩ cần “phải” tranh đấu, giành giựt để được thành công. Lúc trước thì nhất cử nhất động đều phải có lợi cho bản thân. Nếu không như vậy thì thiên hạ sẽ coi tôi là một người khờ. Quan niệm như thế được mọi người chấp nhận vì cho rằng đó là cách sống khôn ngoan. Sau khi thành Tỳ kheo và bắt đầu hoằng Pháp thì tôi chủ trương ngược lại. Thay vì chú trọng và cầu tư lợi, tôi lại chọn thiệt thòi để lợi cho người khác. Khi giải quyết vấn đề và nếu là chuyện nên làm, thì tôi tự hỏi, có sẵn sàng “chịu thiệt thòi” không? Mình phải chịu thiệt thòi. Trong lúc ai ai cũng chỉ muốn thắng và hưởng lợi thì mình phải biết nhường cho họ. Tôi cố gắng noi theo gương của sư phụ người Hoa và chư tổ. Các ngài làm gương cho đệ tử bằng cách luôn luôn chọn thiệt thòi. Quí ngài không bao giờ tham cầu danh lợi. Khi thực hành Pháp bố thí là tự động phải chịu thiệt thòi về phương diện cá nhân, tình cảm, hoặc tài chính. Hãy bàn một chút về bố thí. Nếu cho những gì không thích hoặc không cần thì không phải là bố thí chân thật. Một ví dụ là cúng dường đồ cũ. Trái lại, nếu chúng ta có một chiếc xe hơi mà mình rất thích, hoặc một món đồ trang sức đắt tiền, một ngôi nhà hay một số tiền lớn v…v… mà dám hy sinh chúng để làm việc nghĩa thì đó là chân thật bố thí. Càng chịu thiệt thòi và càng dám hy sinh thì công đức càng lớn lao hơn. Cũng như Hòa Thượng Tuyên Hóa đã làm gương cho đệ tử. Ăn một ngày một bữa để tránh giành ẩm thực với mọi người, hoặc đệ tử của ngài không cầu xin tiền để những người xuất gia khác dễ xin hơn. Chúng ta cũng nên bắt chước mà sống một cuộc đời đơn sơ và khiêm tốn thay vì cầu danh lợi. Nếu luôn luôn chịu thiệt thòi, quí vị sẽ khiến người xung quanh thỏai mái và an ổn hơn. Ngược lại, nếu cứ luôn luôn mưu toan tư lợi thì tức là chúng ta đang sống với tinh thần thiếu từ bi vì mọi người sẽ sợ hãi mình. Còn như luôn luôn thắng thì sẽ tạo chênh lệch làm cho đối thủ khổ đau và oán hận ta. Cho nên tôi thường chọn chịu thiệt thòi để cho những người khác dễ thở và thoải mái hơn. Tôi hy vọng nhiều người khác cũng cùng chung quan niệm: cố ý chọn chịu thua thiệt để lợi tha. Như vậy thì tất cả đang thực hành pháp từ bi và khiến cộng đồng trở nên thiện lành hơn. Nếu quí vị cho rằng như vậy là bất công bằng thì rất đúng! Vì như thế thì sẽ bị lợi dụng đấy!” Nhưng nếu quí vị thật sự muốn giúp người thì sẽ không bận tâm đâu. Nhưng nếu sợ bị lợi dụng thì có thể tự nhủ rằng mình nợ (người đang lợi dụng mình; có lẻ từ kiếp trước) nên phải trả cho xong. Xả Khi xả thì phải biết làm cho đến cùng. Xả là chặt bỏ sự chấp trước. Ví dụ như chúng ta tử tế với một người. Có thể người này đang lợi dụng chúng ta. Tuy vậy chúng ta vẫn nên tiếp tục rộng lượng. Vì đó là xả chấp trước về tiền bạc và của cả. Không cần phải sợ bị lợi dụng. Chúng ta chỉ nên chú tâm cố gắng thành rộng lượng hơn, nghĩa là xả bỏ nhiều hơn. Như vậy thì họ không thể khiến chúng ta phiền não. Đương nhiên là không ai thích bị lừa gạt cả. Vì thế đa số sẽ ngừng, không tiếp tục ban cho nữa. Nhưng vậy là hạ cơ. Ngược lại chúng ta nên có thái độ là “cứ lợi dụng tôi đi”. Chúng ta biết đang bị lợi dụng nhưng vẫn tiếp tục bố thí. Đó mới thật sự là rộng lượng. Vậy thì ai có lợi đây? Quí vị vì đang sống theo tinh thần xả bỏ và tu hạnh bố thí. Người chọn bố thí không bao giờ bị thiệt thòi. Biết xả bỏ những gì mà trước đây vì vô minh mình khư khư nắm giữ thì đó là đang dần dần tiến đến giác ngộ và giải thoát. Chúng ta không cần để ý đến những người đang thọ ơn của ta làm chi. Thay vì phê phán họ thì chúng ta nên khoan dung và tiếp tục rộng lượng. Người khờ khạo Nhiều khi quí vị có lòng từ bi và tốt bụng nên bị xem như người khờ và bị lợi dụng. Càng cho, càng nhường thì họ càng lấy thêm và còn nói: “Cho thêm đi! Vậy mà cứ tưởng là ông rộng lượng!” Nếu có thể tiếp tục bố thí hoặc thật sự xả bỏ thì đối với chúng ta không thành vấn đề. Nhưng đôi khi phải cần giáo hóa họ. Khi họ đến đòi thì đó là cơ hội để giáo hóa. Nên khuyên họ biết tri túc và biết tự lực cánh sinh. Càng tham muốn càng đau khổ, không tự lập thì mất tự do . Người đi vay nợ mà không thể trả là tạo nhân làm con nợ hay tôi đòi cho kiếp sau. Có thể họ bị tự ái không tìm đến mình nữa và như thế thì quí vị không cần cho họ nữa. Tóm lại, chúng ta nên làm một người khờ cho đến nơi đến chốn: hãy bố thí đến lúc không còn gì để cho. Chúng ta nên tập rộng lượng như vậy. Tập bố thí cho đến cùng. Tại sở Có người hỏi nếu bị lợi dụng tại sở làm thì sao? Tôi khuyên nên tiếp tục giúp đỡ những người đang cần đến mình. Dù biết mình đang bị lợi dụng cũng cứ tiếp tục đóng vai người khờ. Nếu làm được như vậy trong một thời gian dài thì bạn sẽ chiếm được cảm tình của mọi người chung quanh. Nhưng phần thưởng không phải chỉ có bấy nhiêu thôi đâu. Bằng phương cách ấy, trí huệ của bạn sẽ từ từ phát sinh ra. Đây là một điều bất khả tư nghì mà ít ai biết đến. Tuy nhiên phải kiên trì vì nếu ngừng quá sớm thì sẽ không khai mở được trí huệ đâu! * * * * * * * * * * * * * * * Tóm lại: Muốn rộng lượng thì nên bố thí cho đến cùng. Chúng ta nên xả bỏ hết. Bắt đầu vào Phật pháp, nếu thật sự muốn tu hành thì phải phát tâm tập xả bỏ. Đó mới thật sự tự do và tự tại. Đó là hạnh phúc chân thật. Khi thầy bắt đầu luyện thiền thì ao ước nhập Sơ thiền vì hiểu rằng đó là một thành tựu rất quan trọng trong thiền trình. Thầy nghiên cứu rất nhiều sách vở và thử đủ cách. Rất nhiều năm sau mới biết rằng chỉ có thể đắc Sơ thiền sau hơn hai năm tu luyện.
Khóa thiền này, chỉ sau 1 tuần đã có rất nhiều người nhập định. Có một cô y tá từ San Jose theo bạn đến thiền chơi cho vui. Sau hai đêm nghe nói Pháp thì cô mới nghiêm túc bắt đầu cố gắng luyện. Chỉ trong năm ngày thì cô nhập Sơ thiền mặc dầu chưa bao giờ luyện thiền cả. Cô rất an lạc và sung sướng, cô nói rằng cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như vậy. Lại có một cô người Mễ Tây Cơ. Cô thỉnh cuốn Cẩm Nang Thiền và đến chùa học thiền vì “thiền tốt cho tôi”. Sau một tuần tham gia, dù chỉ theo chưa được một phần ba chương trình luyện thiền, cô cũng nhập Sơ thiền. Cô nói rằng: “Tôi sướng quá. Đầu như đá.” Thầy đáp: “Tôi tin chắc rằng đá bên Mễ Tây Cơ cũng giống như đá ở đây: rất nặng và đặc. Ý Cô là đầu nhẹ và trống rỗng phải không?” Cô toét miệng cười: “Đúng vậy, không có gì ở trong đầu cả [tất cả các ưu tư dày vò cô khi mới bắt đầu, đều biến mất].” Thầy không thể khẳn định tại sao năm nay có nhiều cảm ứng như vậy. Phải chăng những người này không phải là tầm thường? Hoặc có gì đặc biệt trong nước uống? Hoặc nhờ những thức ăn được sữa soạn với lòng thành kính và từ tâm chăng?” Emituofo, SYH 釋永化 Từ thiện theo tinh thần Phật giáo gồm có:
Rộng lượng tức là cho nhiều và thường xuyên. Xin tìm đọc bài khai thị về rộng lượng. Có rộng lượng thì càng dễ xả bỏ. Rộng lượng còn có nghĩa là không chấp vào lỗi của người và sẳn sàng tha thứ. Bình đẳng là không có tâm phân biệt. Chúng ta không kén chọn giữa bạn và thù, gần và xa, thiện và ác, trắng và đen v.v… Chúng ta nên làm việc từ thiện với tâm không tính toán. Như vậy sẽ không tạo ra sự ganh tỵ nơi những người nhận bố thí đồng thời sẽ giảm tập khí của bản ngã thường muốn được làm chủ. Đạo đức cũng là giới luật: không làm việc ác và chỉ làm chuyện tốt. Đây là cơ bản của tất cả công việc từ thiện. Chung qui, từ thiện là để gầy dựng chứ không phải để phá hại, vô ngã chứ không phải muốn làm trung tâm của vũ trụ. Rốt cuộc, chúng ta nên làm việc từ thiện cho đến khi nào “tam luân thể không”: 1) Người bố thí: Không còn có ai đang cho. Chúng ta không còn chấp trước bố thí. 2) Kẻ nhận bố thí: Không có người nhận của bố thí. Chúng ta không còn chấp đối tượng được bố thí. 3) Của bố thí: Không có gì đã cho đi. Chúng ta xả bỏ vật sở hữu. Lúc ấy thì hoàn thành pháp từ thiện. Đấy là giải thoát. Đó là chân hạnh phúc. Từ thiện theo tinh thần Phật giáo gồm có:
Rộng lượng tức là cho nhiều và thường xuyên. Xin tìm đọc bài khai thị về rộng lượng. Có rộng lượng thì càng dễ xả bỏ. Rộng lượng còn có nghĩa là không chấp vào lỗi của người và sẵn sàng tha thứ. Bình đẳng là không có tâm phân biệt. Chúng ta không kén chọn giữa bạn và thù, gần và xa, thiện và ác, trắng và đen v.v… Chúng ta nên làm việc từ thiện với tâm không tính toán. Như vậy sẽ không tạo ra sự ganh tỵ nơi những người nhận bố thí đồng thời sẽ giảm tập khí của bản ngã thường muốn được làm chủ. Đạo đức cũng là giới luật: không làm việc ác và chỉ làm chuyện tốt. Đây là cơ bản của tất cả công việc từ thiện. Chung qui, từ thiện là để gầy dựng chứ không phải để phá hại, vô ngã chứ không phải muốn làm trung tâm của vũ trụ. Rốt cuộc, chúng ta nên làm việc từ thiện cho đến khi nào “tam luân thể không”: 1) Người bố thí: Không còn có ai đang cho. Chúng ta không còn chấp trước bố thí. 2) Kẻ nhận bố thí: Không có người nhận của bố thí. Chúng ta không còn chấp đối tượng được bố thí. 3) Của bố thí: Không có gì đã cho đi. Chúng ta xả bỏ vật sở hữu. Lúc ấy thì hoàn thành pháp từ thiện. Đấy là giải thoát. Đó là chân hạnh phúc. |
AuthorWrite something about yourself. No need to be fancy, just an overview. Archives
January 2014
Categories |



RSS Feed